Hỏi Đáp

Cuộc sống tại Mỹ – Sống ở Mỹ khó hay dễ?

Cuoc song o my co tot khong

Bài viết của bạn chỉ đề cập đến hầu hết mọi thứ về cuộc sống ở Mỹ và tất nhiên, nội dung hạn chế nên không thể mô tả được bức tranh toàn cảnh về cuộc sống ở nơi này. Trở ngại lớn nhất khi sống ở Mỹ là tiếng Anh. Nếu bạn không nói được tiếng Anh, bạn sẽ vấp ngã và hoảng sợ ở bất cứ nơi nào bạn đến. Nhiều đêm, có người vẫn mơ được về quê. Tiếp theo là tuổi tác và công việc. Thông thường công việc được chia thành hai loại, tinh thần và thể chất. Các cô, chú lớn tuổi sang Mỹ rất đau đầu trong công việc. Vì đi làm thêm nên sức lực không bằng người gốc Mexico, người nghèo, người gốc Phi, mà nhất là ở các thành phố đông dân, không có việc làm và lương quá thấp. Nó không hẳn là nhẹ, nhưng nó phù hợp với những người có thể lực nhỏ, vai gầy ở Việt Nam. Nhưng, xin nhắc lại, dù cay đắng nhưng các cô, các chú sang Mỹ cũng khâm phục. Hơn nữa, cuộc đời của người cha tiếp thêm sức mạnh cho cuộc đời của người con. Trình độ học vấn của trẻ em Việt Nam không tệ chút nào.

Sống ở Mỹ khó hay dễ? Chợ hoa tết của người Việt ở California. Ảnh: Tuy Can

Xem Thêm : AHU là gì? AHU là viết tắt của từ gì?

Trong giáo dục, bất kỳ ai cũng có thể học ở mọi lứa tuổi, miễn là họ cam kết học tập. Không ai cười bạn, không ai cười cuộc sống riêng tư của bạn. Bạn làm gì sau khi học? Thiên đường tiếp theo của nước Mỹ là đây. Tỷ lệ thất nghiệp khá cao! Biết rằng đôi khi vụng về không bao giờ hiệu quả. Nhưng đôi khi công việc đi làm xa, bạn phải chuyển đi công tác khác và phải xa gia đình một thời gian. Bạn biết đấy, mỗi tiểu bang ở Mỹ đều lớn như một quốc gia so với nam giới hoặc các tiểu bang khác. Nên chuyển đi, dọn về cũng chán, có truyền thống an cư của người Việt. Đau đầu chỉ nghĩ về nó. Vậy tại sao việc làm lại quan trọng? Bảo hiểm và chi phí y tế đắt và rất cao. Nếu bạn không có bảo hiểm, điều gì đó sẽ xảy ra. Danh dự quốc gia cao nhất về chăm sóc sức khỏe cộng đồng cũng đi kèm với một số chi phí y tế cao nhất trên thế giới. Bảo hiểm giúp giảm chi phí y tế. Vì vậy, hãy đi mua bảo hiểm. Không phí, không thừa, nhưng nói thật, lần đầu tiên đi qua vụ bảo hiểm này, tôi tiếc tiền vô cùng. Nhưng hết lần này đến lần khác, có việc là phải có nhiều. Nhanh hơn tôi muốn ở nhà! Ví dụ một ngôi nhà, một nhân viên bình thường không thể mua được nếu không có thu nhập bất thường hoặc bất thường nào đó (bạn biết văn hóa kinh doanh, dịch vụ ở quê hương bạn, haha). Rồi lương ba cọc của Mitsukoshi, chia nhà ra xem cũng chỉ 1 tỷ việt nam, tiết kiệm được bao lâu? Nước Mỹ có một chút khác biệt. Không trả góp không phải là người Mỹ. Phần này hoàn toàn không phải là một mô hình màu đen. Như đã nói ở trên, hãy trả góp để tạo dựng tín dụng. Nhưng cái hay của việc trả góp là tôi có thể sử dụng nó sớm và khi nó bị hỏng, tôi sẽ đóng góp lại. Căn nhà, từ ngày bạn xuống nhà, có đủ tiền trong ngân hàng và bắt đầu đóng góp để bạn có thể chuyển đến ở. Chẳng may mất công góp tiền nên tôi lôi về nhà. Đó là nó! Làm xong ngôi nhà đầu tiên với hai màu tóc vì tôi lo lắng. Lối sống cũng phải thay đổi. Ai thích cơm thì tuyệt cú mèo, bỏ phở đi. Ý tôi là theo nghĩa bóng và nghĩa đen. Cuộc sống dễ dàng hơn nếu bạn có một gia đình và bạn chiến đấu với người bạn đời của mình. Nếu bản thân không có gì bền vững trong sự nghiệp thì việc lăng nhăng ngoại tình coi như xuống dốc không phanh. Theo nghĩa đen, nếu bạn có xu hướng ăn ở nhà, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều. Hiếm khi đi ăn, sau khi ăn hết 10 – 20% bữa mới tiếc hùi hụi. Xin đừng nghĩ rằng tôi keo kiệt. Là người Việt Nam, cơm nắm nước mắm cũng ngon hơn mỳ lạnh ở Mỹ. Cà phê cũng nhạt rồi… ui thôi nghĩ đồ ăn chán quá. Tôi có thể dán nó và tôi có thể lưu nó. Nhưng những người đến đây làm việc đều vấp phải công việc chân tay và biết điều đó. Chủ sở hữu của họ đã trả rất giá trị tiền bạc nhưng không trả tiền tốt lúc 9 giờ sáng cà phê lúc 4 giờ sáng. Điều tôi thích nhất ở đây là dịch vụ và cách giao tiếp với mọi người. Tuy đây là hai vấn đề kinh tế – xã hội nhưng chung quy lại vì thích nhau nên tôn trọng mình. Không có tình trạng côn đồ, chửi bới cổ họng để nâng cao chất lượng phục vụ. Mong có đôi chút suy nghĩ chia sẻ cùng bạn đọc. Đi Mỹ thì đi, đóng thuế thì học, đi học thì có, ước mơ Mỹ nằm ở chỗ dám ra ngoài và làm việc chăm chỉ. Bạn đi thì sợ hãi, sợ hãi và muốn quay lại, nhưng khi đã quen rồi thì dù bạn có kêu ca cũng không ai dám quay lại.

(theo vnexpress)

Nguồn: https://playboystore.com.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button